Thứ Tư, 20 tháng 11, 2013

Chúa khóc thương

Thứ Năm Tuần XXXIII Mùa Thường Niên - Năm lẻ

Lời Chúa: Lc 19,41-44 
Khi đến gần Giêrusalem và trông thấy thành, Đức Giêsu khóc thương 42 mà nói: "Phải chi ngày hôm nay ngươi cũng nhận ra những gì đem lại bình an cho ngươi! Nhưng hiện giờ, điều ấy còn bị che khuất, mắt ngươi không thấy được. 43 Thật vậy, sẽ tới những ngày quân thù đắp luỹ chung quanh, bao vây và công hãm ngươi tư bề. 44 Chúng sẽ đè bẹp ngươi và con cái đang ở giữa ngươi, và sẽ không để hòn đá nào trên hòn đá nào, vì ngươi đã không nhận biết thời giờ ngươi được Thiên Chúa viếng thăm."
"Phải chi ngày hôm nay ngươi cũng nhận ra những gì đem lại bình an cho ngươi." (Lc 19,41)
Suy Niệm:  Năm xưa Chúa rất buồn khi nhìn thấy tương lại xụp đổ của thành thánh Giê-ru-sa-lem. Và có lẽ hôm nay Chúa cũng rất buồn khi nhìn thấy tâm hồn chúng con tan nát rã rời trong đam mê tội lỗi, trong thất vọng chán chường, trong hận thù chia rẽ. Chúa còn buồn hơn khi thân xác chúng con là đền thờ của Chúa đang bị tục hoá, bị xúc phạm bởi lối sống buông thả, tội lỗi của chúng con. Chúng con mù quáng chạy miết theo sở thích và ý riêng của chúng con, đáng lẽ chúng con phải khóc cho bản thân, nhưng chúng con cứ thản nhiên tự đắc…sống thoải mái theo buông thả theo cám dỗ trần gian.

Cầu Nguyện: Lạy Chúa, lời Chúa luôn nhắc nhở chúng con: mọi sự rồi sẽ qua đi, thân xác này sẽ hư nát. Xin cho chúng con biết tuân giữ lời Chúa để sau khi kết thúc cuộc sống này chúng con được Chúa đón nhận vào sự sống vĩnh cửu đời sau. Xin giúp chúng con biết gìn giữ phẩm giá cao đẹp của hình ảnh Chúa nơi tâm hồn chúng con.

Thứ Ba, 19 tháng 11, 2013

Đầy tớ trung thành


Thứ Tư Tuần XXXIII Mùa Thường Niên - Năm lẻ
Lời Chúa: Lc 19,11-28 
"Ông gọi các tôi tớ của ông đến, phát cho họ mười nén bạc và nói: 'Hãy lo làm ăn sinh lợi cho tới khi tôi đến.'" (Lc 19,13).
Suy Niệm:  Lời Chúa dạy trong Tin Mừng hôm nay: Hãy làm lợi thêm những nén bạc được giao phó, chứ đừng đem chôn giấu nó.Ai đã có (có ơn Chúa và biết sử dụng tốt) sẽ được cho thêm. Ai không có (có ơn Chúa nhưng không sử dụng tốt thì cũng kể như không có) thì ngay cái nó đang có cũng sẽ bị lấy đi. Tôi phải tự hỏi mình: Tôi đang “có” những gì? Tôi sử dụng chúng thế nào? Chúa sẽ “lấy đi” hay “cho thêm”? Dụ ngôn nén bạc mời gọi mỗi người chúng ta ý thức trách nhiệm với tư cách là người có niềm tin. Đức tin không là nén bạc để được cất giữ, nhưng phải được đầu tư để phát triển, sinh lợi. “Một đức tin không có việc làm là đức tin chết.” Nếu chúng ta chỉ đóng khung cuộc sống đạo trong bốn bức tường nhà thờ, nếu chúng ta chỉ giản lược đức tin vào những biểu dương bên ngoài, nếu đức tin chỉ là một mớ những giáo điều phải tin, những điều răn phải giữ, thì quả thực chúng ta đang chôn chặt đức tin như gia nhân đã chôn nén bạc mà chủ đã trao, chúng ta có giữ đạo, nhưng chưa thực sự sống đạo.

Cầu Nguyện: Lạy Chúa, Chúa luôn tin tưởng chúng con. Chúa còn trao cho chúng con rất nhiều nén bạc là những tài năng, hoàn cảnh, thời giờ. Chúa muốn chúng con sinh lời cho Chúa. Nhưng Chúa ơi, xin tha thứ cho những thiếu sót của chúng con. Ðã bao lần chúng con phung phí tài trí cho những đam mê tội lỗi. Ðã bao lần chúng con hoang phí thời gian cho những thú vui mau qua. Ðã bao lần chúng con bỏ lỡ cơ hội làm sáng danh Chúa trong địa vị của mình. Xin giúp chúng con biết tự hối bản thân, biết chỉnh đốn lại cách sống, biết dùng cuộc đời cho đúng mục đích là làm sáng danh Chúa.

Thứ Hai, 18 tháng 11, 2013

Sức mạnh hoán cải của tình thương

Thứ Ba Tuần XXXIII Mùa Thường Niên - Năm lẻ
Lời Chúa: Lc 19,1-10 
Sau khi vào Giê-ri-khô, Chúa Giê-su đi ngang qua thành phố ấy. Ở đó có một người tên là Da-kêu ; ông đứng đầu những người thu thuế, và là người giàu có. Ông ta tìm cách để xem cho biết Chúa Giê-su là ai, nhưng không được, vì dân chúng thì đông, mà ông ta lại lùn.Ông liền chạy tới phía trước, leo lên một cây sung để xem Chúa Giê-su, vì Người sắp đi qua đó. Khi Chúa Giê-su tới chỗ ấy, thì Người nhìn lên và nói với ông : "Này ông Da-kêu, xuống mau đi, vì hôm nay tôi phải ở lại nhà ông !" Ông vội vàng tụt xuống, và mừng rỡ đón rước Người. Thấy vậy, mọi người xầm xì với nhau : "Nhà người tội lỗi mà ông ấy cũng vào trọ !" Ông Da-kêu đứng đó thưa với Chúa rằng : "Thưa Ngài, đây phân nửa tài sản của tôi, tôi cho người nghèo ; và nếu tôi đã chiếm đoạt của ai cái gì, tôi xin đền gấp bốn." Chúa Giê-su mới nói về ông ta rằng : "Hôm nay, ơn cứu độ đã đến cho nhà này, bởi người này cũng là con cháu tổ phụ Áp-ra-ham. 10 Vì Con Người đến để tìm và cứu những gì đã mất."
"Hôm nay, ơn cứu độ đã đến cho nhà này. Vì Con Người đến để tìm và cứu những gì đã mất." (Lc 19,9-10)

Suy Niệm: Chúa Giêsu đang đi tìm người tội lỗi, và người tội lỗi cũng đang đi tìm Chúa. Hai bên gặp nhau và ơn cứu rỗi được thực hiện. Ơn Cứu rỗi là kết quả của sự găïp gỡ của 2 phía: phía Chúa và phía người tội lỗi. Nếu Chúa không đi tìm thì chẳng ai được cứu rỗi. Nhưng dù Chúa có tìm mà người tội lỗi không đáp lại thì cũng chẳng có ơn cứu rỗi. Phải có sự hợp tác của cả 2 phía.
Khi hai nhân vật ấy gặp nhau, thì ai lên tiếng trước? Thưa là Chúa Giêsu. Ngài nhìn lên cây sung và nói với Dakêu. Xin chú ý lần nữa, chi tiết Chúa Giêsu lên tiếng trước cũng có ý nghĩa lắm: mặc dù ơn cứu rỗi là sự hợp tác giữa 2 phía, nhưng sáng kiến khởi đầu là từ phía Chúa.
Chúng ta hãy theo dõi tiếp câu chuyện. Chúa Giêsu lên tiếng trước, nhưng Ngài nói gì? Chúa nói "Ông Dakêu ơi, xuống mau đi vì hôm nay tôi cần đến trọ ở nhà ông". Lại một lần nữa xin chú ý: Chúa Giêsu quả là người tế nhị. Chúa muốn giúp ông Dakêu nhưng lại nói là Chúa cần ông giúp đỡ. Tế nhị là ở chỗ đó, để sau đó ông Dakêu không ngại nhận sự giúp đỡ của Chúa.
        ông Dakêu thì quá mừng rỡ trước đề nghị của Chúa Giêsu. Ông tức khắc có một quyết định là từ nay sẽ chấm dứt lỗi làm ăn tội lỗi cũ. Ông sẽ lấy phân nửa tài sản của ông để bố thí cho những người nghèo. Còn đối với những người đã bị ông gian lận tiền bạc thì ông sẽ đền cho họ gấp bốn. Dù Dakêu có trở nên nghèo hơn trước, nhưng ông cảm thấy hạnh phúc hơn, vì ông đã được Chúa Giêsu đến thăm và ban ơn cứu độ cho gia đình ông, Người còn chính thức trả lại cho ông tư cách là con của tổ phụ Áp-ra-ham.

Cầu Nguyện: Lạy Chúa, ngày nay Chúa vẫn thường đến với chúng con trong hình hài của  những người nghèo khó ăn xin, những bệnh nhân liệt giường không tiền chữa trị, những người đau khổ cần được an ủi, Chúa cần chút nước của người phụ nữ Sa-ma-ri để uống cho dã khát, cần năm chiếc bánh và 2 con cá của một bé trai để nuôi năm ngàn người được ăn no, cần căn nhà của Dakêu để qua đêm.  Chúa khiêm tốn xin chúng con chút lòng hảo tâm, chút sự thương cảm... để sau đó Chúa lại đổ xuống trên chúng con phúc lộc thiêng liêng nhiều hơn gấp bội.



 

Thứ Sáu, 15 tháng 11, 2013

Hãy xin thì sẽ được

Thứ Bảy Tuần XXXII Mùa Thường Niên - Năm lẻ
Lời Chúa: Lc 18, 1-8
1 Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ một dụ ngôn, dạy các ông phải cầu nguyện luôn, đừng ngã lòng 2 mà rằng:
"Trong thành kia, có một vị thẩm phán không kính sợ Thiên Chúa, cũng không kiêng nể người ta. 3 Trong thành đó lại có một bà goá đến thưa ông ấy rằng: 'Xin ông minh oan cho tôi khỏi tay kẻ thù'. 4 Trong một thời gian lâu dài, ông không chịu, nhưng sau đó ông nghĩ rằng: 'Mặc dầu ta không kính sợ Thiên Chúa, mà cũng chẳng kính nể người ta, 5 nhưng vì bà goá này cứ quấy rầy ta mãi, nên ta sẽ xử cho bà ấy, kẻo bà ấy đến mãi làm ta nhức óc' ".
6 Rồi Chúa phán: "Các con hãy nghe lời vị thẩm phán bất lương nói đó. 7 Vậy Thiên Chúa lại không minh xử cho những kẻ Người tuyển chọn hằng kêu cứu với Người đêm ngày, mà khoan giãn với họ mãi sao? 8 Thầy bảo các con, Chúa sẽ kíp giải oan cho họ. Nhưng khi Con Người đến, liệu sẽ còn gặp được lòng tin trên mặt đất nữa chăng?"
"Chẳng lẽ Thiên Chúa lại không minh xét cho những kẻ ngày đêm hằng kêu cứu với Người sao?" (Lc 18,7).

Suy Niệm: Cầu nguyện không phải là việc xin ơn này ơn nọ theo đầu óc vụ lợi của ta. Cầu nguyện không phải là sự lười biếng ỷ lại vào Thiên Chúa để yêu cầu Người làm thay cho mình. Cầu nguyện cũng không phải là một bản liệt kê những ước muốn và mong được Chúa thực hiện. Nhưng cầu nguyện thực sự là thực hành đức tin, là nâng tâm hồn lên cùng Chúa để thưa chuyện với Người, xin Người ban ơn giúp ta đủ sức thi hành theo Thánh ý Chúa. Cầu nguyện là đối thoại liên lỉ và kiên trì với Chúa trong tinh thần đứa con hiếu thảo như Đức Giêsu xưa, xin Người giúp ta chu toàn sứ mệnh loan báo Tin Mừng và sống đời chứng nhân giữa môi trường xã hội ta đang sống.

Cầu Nguyện: Lạy Chúa Cha giàu lòng thương xót, Chúa hằng nhậm lời cầu xin của con: Qua bài dụ ngôn hôm nay, Đức Giêsu đã dạy con rằng: Ông quan tòa dù bất chính và ích kỷ mà còn sẵn sàng đáp lại lời cầu xin kiên trì của bà góa nghèo, phương chi là Chúa, Đấng hằng thương yêu săn sóc con như gà mẹ ấp ủ đàn con dưới cánh. Con tin tưởng vào Chúa và phó thác cuộc đời con cho Chúa. Xin Chúa thương nâng đỡ và ban ơn trợ giúp con kiên trì cầu nguyện, vì những ai tin cậy vào Chúa sẽ không bao giờ thất vọng.

Thứ Năm, 14 tháng 11, 2013

Trong Mọi Sự, Hãy Nghĩ Ðến Cùng Ðích

 
Thứ Sáu Tuần XXXII Mùa Thường Niên - Năm lẻ
Lời Chúa: Lc 17,26-37
"Ai tìm cách giữ mạng sống mình, thì sẽ mất. Ai liều mất mạng sống mình, thì sẽ bảo tồn được mạng sống." (Lc 17,33)
 
Suy Niệm:  
 
"Trong tất cả mọi sự, hãy nghĩ đến cùng đích".
Có lẽ đó cũng là khuôn vàng thước ngọc mà Giáo Hội muốn ngỏ với mọi người chúng ta trong những ngày tháng cuối cùng của năm Phụng Vụ này. Mỗi năm qua đi: đó là hình bóng của đời người và lịch sử của thế giới này.
"Trong tất cả mọi sự, hãy nghĩ đến cùng đích". Người lực sĩ nghĩ đến phần thưởng đang chờ đợi mình. Người học sinh nghĩ đến ngày đỗ đạt thành tài... Ðiểm đến thúc đẩy con người hăng say làm việc.
Thời Noe, mọi người ăn uống, vui chơi và cười nhạo khi ông cho đóng tàu để phòng nạn Hồng Thủy. Ðối với họ, chuẩn bị để đương đầu với tai nạn, chuẩn bị để làm một cuộc hành trình dài là một chuyện viển vông, là điều ngu xuẩn...
Hãy vui hưởng cuộc sống, hãy sống như thể con người sẽ không bao giờ chết: đó là thái độ của nhiều người trong chúng ta. Sống như thế là sống không định hướng, sống như thế là sống không mục đích. Thánh Phaolô đã gọi những người đó là những người chỉ biết thờ cái bụng của mình...
Cái chết là cửa để bước vào cuộc sống mai hậu. Và cuộc sống mai hậu ấy tùy thuộc vào những tích chứa, những xây dựng của chúng ta trong cuộc sống tại thế này. Nếu trong cuộc sống này, chúng ta hướng tất cả mọi hoạt động của chúng ta vào cùng đích ấy, nếu chúng ta hành động, suy nghĩ như thể chúng ta sẽ ra đi tức khắc, thì chắc chắn khi bước qua ngưỡng cửa ấy, chúng ta sẽ không ngỡ ngàng, thất vọng...
Nhưng dĩ nhiên, không phải từ sức mình, chúng ta có thể xây dựng cho mình tương lai vĩnh cửu ấy. Sự sống trường sinh là ân ban nhưng không của Chúa. Thiên Chúa chỉ chờ đợi nơi chúng ta sự ưng thuận và đáp trả tích cực mà thôi... Ước gì từng suy nghĩ, từng hành động, từng gặp gỡ, từng hơi thở của chúng ta đều là một đáp trả tích cực của chúng ta đối với lời mời gọi vào sự sống bất diệt của Chúa. Ước gì trong tất cả mọi sự, sự khôn ngoan hướng dẫn chúng ta chính là cõi phúc trường sinh mà Chúa đã hứa ban cho chúng ta. Ước gì trong từng bước lữ hành về cõi phúc ấy, chúng ta có thể nếm được niềm vui và hạnh phúc đích thực ngay trong cuộc sống này...

Cầu Nguyện: Lạy Chúa, con cảm ơn Chúa đã đến ở cùng chúng con. Chúa ở cùng chúng con qua bí tích Thánh Thể. Chúa ở cùng chúng con qua lời Chúa và tình thương của Chúa. Chúa ở cùng chúng con qua những tha nhân là hình ảnh của Chúa. Xin cho chúng con luôn rộng mở cõi lòng cho Chúa viếng thăm. Xin giúp con biết sống và phụng thờ Chúa trên hết mọi sự. Xin ban cho con tinh thần và nghị lực của Chúa để con luôn trung tín theo Chúa đến cùng.

Thứ Tư, 13 tháng 11, 2013

Triều đại Thiên Chúa

 
Thứ Năm Tuần XXXII Mùa Thường Niên - Năm lẻ
Lời Chúa: Lc 17,20-25 
 20Người Pharisêu hỏi Chúa Giêsu bao giờ Triều Đại Thiên Chúa đến. Người trả lời: "Triều Đại Thiên Chúa không đến như một điều có thể quan sát được. 21 Và người ta sẽ không nói: "Ở đây này! hay "Ở kia kìa!, vì này Triều Đại Thiên Chúa đang ở giữa các ông." 22 Rồi Chúa Giêsu nói với các môn đệ: "Sẽ đến thời anh em mong ước được thấy một trong những ngày của Con Người thôi, mà cũng không được thấy. 23 Người ta sẽ bảo anh em: "Người ở kia kìa! hay Người ở đây này! Anh em đừng đi, đừng chạy theo." 24 Vì ánh chớp chói loà chiếu sáng từ phương trời này đến phương trời kia thế nào, thì Con Người cũng sẽ như vậy trong ngày của Người. 25 Nhưng trước đó, Người phải chịu đau khổ nhiều và bị thế hệ này loại bỏ.
"Triều Đại Thiên Chúa không đến như một điều có thể quan sát được." (Lc 17,20)

Suy Niệm: “Nước Thiên Chúa ở giữa anh em.” “Ở giữa” có nghĩa là ở ngay trong lòng mỗi người. Cho nên muốn xây dựng Nước Chúa thì phải xây dựng ngay trong lòng mình. “Ở giữa” cũng có nghĩa là một người âm thầm phục vụ giữa một tập thể nhiều người. Chính bởi vì Nước Thiên Chúa “ở giữa anh em” như thế nên Chúa Giêsu nói “Nước Thiên Chúa không đến như một điều gì có thể quan sát được.”

Con người sống không tương lai là con người thiển cận khô héo, nhưng con người chỉ sống với tương lai là con người hão huyền.
Hãy biết kết nối giữa tương lai và hiện tại, giữa hy vọng và thực tế.
- Đừng chỉ hướng mắt về tương lai xa vời huyền ảo, hãy nhìn vào tờ lịch ngày hôm nay, nhìn vào đồng hồ với việc bổn phận của ta lúc này. Một nhà thiên văn vừa bước đi vừa dán mắt vào những ngôi sao thăm thẳm xa vời có thể sẽ rơi tọt xuống cái hố ở sát chân mình.

Đừng mong chờ Trời mới Đất mới theo kiểu “ngồi chờ sung rụng,” “ngồi mát ăn bát vàng,” nhưng hãy biết dấn thân, tham dự vào công cuộc đồng-sáng-tạo với Chúa.

Cầu Nguyện: Lạy Chúa Giêsu, có hạnh phúc nào hơn khi chúng con được ở bên Chúa như con thơ trong lòng Mẹ hiền. Có sự ngọt ngào thân thương nào hơn khi chúng con được nuôi dưỡng bằng chính sức sống của Chúa như trẻ thơ bú no bầu sữa mẹ. Chúng con cảm tạ Chúa đã thương ở giữa chúng con. Chúng con cảm tạ Chúa đã ban cho chúng con lương thực trường sinh là Mình Máu Thánh Chúa. Xin cho chúng con luôn được no thỏa trong ân tình của Chúa.

 

Thứ Ba, 12 tháng 11, 2013

Tạ ơn Chúa

 
Thứ Tư Tuần XXXII Mùa Thường Niên - Năm lẻ
Lời Chúa: 
Lc 17,11-19
11 Trên đường lên Giê-ru-sa-lem, Chúa Giê-su đi qua biên giới giữa hai miền Sa-ma-ri và Ga-li-lê. 12 Lúc Người vào một làng kia, thì có mười người phong hủi đón gặp Người. Họ dừng lại đằng xa 13 và kêu lớn tiếng: "Lạy Thầy Giê-su, xin dủ lòng thương chúng tôi!" 14 Thấy vậy, Chúa Giê-su bảo họ: "Hãy đi trình diện với các tư tế." Đang khi đi thì họ được sạch. 15 Một người trong bọn, thấy mình được khỏi, liền quay trở lại và lớn tiếng tôn vinh Thiên Chúa. 16 Anh ta sấp mình dưới chân Chúa Giê-su mà tạ ơn. Anh ta lại là người Sa-ma-ri. 17 Chúa Giê-su mới nói: "Không phải cả mười người đều được sạch sao? Thế thì chín người kia đâu? 18 Sao không thấy họ trở lại tôn vinh Thiên Chúa, mà chỉ có người ngoại bang này?" 19 Rồi Người nói với anh ta: "Đứng dậy về đi! Lòng tin của anh đã cứu chữa anh.
“Một người trong bọn thấy mình được khỏi, liền quay trở lại và lớn tiếng tôn vinh Thiên Chúa” (Lc 17,15).

Truyện Kể:  Thi sĩ Lamartine của Pháp có kể lại một giai thoại như sau: Một hôm, tình cờ đi qua một khu rừng, ông nghe một âm thanh kỳ lạ. Cứ sau mỗi tiếng búa gõ vào đá lại vang lên một tiếng "Cám ơn". Ðến gần nơi phát ra âm thanh, thi sĩ mới nhận thấy một người thợ đang miệt mài làm việc. Cứ mỗi lần gõ vào phiến đá, ông lại thốt lên "Cám ơn'.
Thi sĩ Lamartine mới nấn ná đến trò chuuyện, người thợ đập đá giải thích: "Tôi cảm ơn Chúa". Ngạc nhiên về lòng tin của một con người mà cuộc sống hẳn phải lầm than lam lũ, thi sĩ mới nói: "Giả như bác được giàu có, thì tôi hiểu tại sao bác không ngừng thốt lên hai tiếng cám ơn. Ðằng này, Thiên Chúa chỉ nghĩ tới bác có mỗi một lần duy nhất đó là lúc Ngài tạo nên bác. Sau đó, Ngài ban cho bác có mỗi cái búa này để rồi không còn ngó ngàng gì đến bác nữa. Thế thì tại sao bác lại mỏi miệng để cám ơn Ngài?".
Nghe thế, người đập đá mới hỏi vặn lại thi sĩ: "Ngài cho rằng Chúa chỉ nghĩ đến tôi có một lần thôi sao". Thi sĩ Lamartine bèn thách thức: "Dĩ nhiên, Chúa chỉ nghĩ đến bác có mỗi một lần mà thôi".
Người thợ đá nghèo, nhưng đầy lòng tin, mới mếu máo thốt lên: "Tôi nghĩ rằng điều đó không có gì đáng ngạc nhiên cả. Ngài nghĩ rằng Thiên Chúa đã đoái thương đến một người thợ đá thấp hèn như tôi, dù chỉ một lần thôi. Vậy không đủ cho tôi cám ơn Ngài sao? Vâng, cám ơn Chúa, cám ơn Chúa". Nói xong, ông bỏ mặc cho thi sĩ đứng đó và tiếp tục điệp khúc quen thuộc của ông, vừa đục đá vừa tạ ơn Chúa.

Suy Niệm: Thiên Chúa yêu thương con người. Ðó là bài ca mà chúng ta không chỉ hát lên trong mùa Giáng Sinh, mà phải được lập lại trong từng khoảnh khắc của cuộc sống. Nhưng khi chúng ta nói: Thiên Chúa yêu thương con người, điều đó trước hết phải có nghĩa là Ngài yêu thương tôi. Thiên Chúa không yêu thương con người bằng một cách chung. Thiên Chúa yêu thương mỗi người bằng một tình yêu cá biệt, riêng rẽ. Ðiều đó cũng có nghĩa là mỗi người là một chương trình trong trái tim của Thiên Chúa. 
Ðối với Thiên Chúa, không có đám đông vô danh, cũng không có những con số. Ngài gọi mỗi người bằng tên gọi riêng... Chúng ta không thể đo lường Tình Yêu của Thiên Chúa bằng thước đo hẹp hòi, thiển cận của chúng ta. Trong Tình Yêu Quan Phòng của Ngài, mỗi một con người là một chương trình và mỗi một chương trình đều cao cả. Thiên Chúa không tạo dựng chúng ta theo một khuôn mẫu, mà theo một chương trình riêng cho mỗi người. Mỗi một biến cố xảy đến đều được Ngài sử dụng để đem lại điều thiện hảo cho chúng ta. Nói như thánh Phaolô, Thiên Chúa quy mọi sự về điều thiện cho những kẻ Ngài yêu thương. Cũng chính vị thánh này nói: "Tất cả nọi sự đều là ân sủng của Chúa".

Cầu Nguyện: Lạy Chúa, Thánh Inhaxiô đã nói: "Tội lớn nhất nơi con người là tội vô ơn". Hôm nay Chúa dạy chúng con bài học  phải biết cảm ơn Chúa. Cảm ơn Chúa như người cùi Sa-ma-ri biết quay trở  lại tôn vinh Thiên Chúa sau khi được lành sạch. Con phải cảm ơn Chúa như người thợ đập đá như chuyện kể trên, dù con thấp hèn như thế nào thì Chúa cũng đã đoái thương đến con, ban cho con mạnh khỏe, thân xác lành lặn, tâm hồn bình an... Lạy Chúa, suốt đời con cảm tạ tri ân Chúa.

Thứ Hai, 11 tháng 11, 2013

Sống Đức Tin

 
Thứ Ba Tuần XXXII Mùa Thường Niên - Năm lẻ
Lời Chúa: Lc 17,7-10 
"Ai trong anh em có người đầy tớ đi cày hay đi chăn chiên, mà khi nó ở ngoài đồng về, lại bảo nó : 'Mau vào ăn cơm đi', chứ không bảo : 'Hãy dọn cơm cho ta ăn, thắt lưng hầu bàn cho ta ăn uống xong đã, rồi anh hãy ăn uống sau !' ? Chẳng lẽ ông chủ lại biết ơn đầy tớ vì nó đã làm theo lệnh truyền sao ? 10 Đối với anh em cũng vậy : khi đã làm tất cả những gì theo lệnh phải làm, thì hãy nói : chúng tôi là những đầy tớ vô dụng, chúng tôi đã chỉ làm việc bổn phận đấy thôi."
"Khi đã làm tất cả những gì theo lệnh phải làm, thì hãy nói: chúng tôi là những đầy tớ vô dụng, chúng tôi đã chỉ làm việc bổn phận đấy thôi." (Lc 14,10)

Suy Niệm: Đức Tin không phải chỉ là chấp nhận theo một số tín điều được Hội Thánh dạy mà thôi. Đức Tin là cái biến chúng ta trở nên Con Thiên Chúa và nên môn đệ của Chúa Giêsu. Nhờ mối liên hệ Cha Con, Thầy trò mới này, các điều răn Thiên Chúa và Lề luật Hội Thánh sẽ không chỉ là một bản liệt kê những điều phải làm   hay cấm làm, nhưng là bản hướng dẫn chúng ta sống nên con người mới, thực hành được giới răn mới như Chúa Giêsu đã dạy " Thầy ban cho anh em một điều răn mới là anh em hãy yêu thương nhau, như Thầy đã yêu thương anh em. Ở điểm này, mọi người sẽ nhận biết anh em là môn đệ của Thầy: là anh em có lòng yêu thương nhau" (Ga 1,34-35).

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin ban cho con một đức tin liều lĩnh, dám lội ngược dòng và khước từ những cám dỗ ma quỉ, và thế gian. Xin ban cho con một đức tin vui tươi, và biết những gì đang chờ đợi con ở cuối đời. Dám hy sinh vì Chúa và tha nhân.
 
 

Chủ Nhật, 10 tháng 11, 2013

Cớ vấp ngã




Thứ Hai Tuần XXXII Mùa Thường Niên - Năm lẻ
Lời Chúa: Lc 17,1-6 
1 Khi ấy, Chúa Giê-su nói với các môn đệ rằng: "Không thể không có những cớ làm cho người ta vấp ngã; nhưng khốn cho kẻ làm cớ cho người ta vấp ngã! 2 Thà buộc cối đá lớn vào cổ nó và xô xuống biển, còn lợi cho nó hơn là để nó làm cớ cho một trong những kẻ bé nhỏ này vấp ngã. 3 Anh em hãy đề phòng!
"Nếu người anh em của anh xúc phạm đến anh, thì hãy khiển trách nó; nếu nó hối hận, thì hãy tha cho nó. 4 Dù nó xúc phạm đến anh một ngày đến bảy lần, rồi bảy lần trở lại nói với anh: 'Tôi hối hận', thì anh cũng phải tha cho nó."
5 Các Tông Đồ thưa với Chúa Giê-su rằng: "Thưa Thầy, xin thêm lòng tin cho chúng con." 6 Chúa đáp: "Nếu anh em có lòng tin lớn bằng hạt cải, thì dù anh em có bảo cây dâu này: 'Hãy bật rễ lên, xuống dưới biển kia mà mọc', nó cũng sẽ vâng lời anh em."
"Không thể không có những cớ làm cho người ta vấp ngã; nhưng khốn cho kẻ làm cớ cho người ta vấp ngã!" (Lc 17,1)

Suy Niệm: Cớ vấp ngã: Cớ vấp ngã là một câu nói, một thái độ hay một hành động nào đó, tự bản chất có lẽ không xấu, nhưng do nó ở trong một hoàn cảnh không thích hợp nên nó gây ảnh hưởng tai hại. Cũng như một tảng đá, tự nó không có gì xấu, nhưng nếu nó nằm giữa đường thì sẽ khiến người ta vấp vào mà bị ngã. Sống trong một tập thể nhiều người, tất nhiên không thề không có cớ vấp ngã, nhưng mỗi người hãy đề phòng đừng trở thành cớ vấp ngã cho người khác.

Cầu Nguyện: Lạy Chúa, xin giúp con phải bỏ tính tự cao tự đại. Con phải có lòng bao dung tha thứ. Con còn phải làm điều lành tránh điều ác để nêu gương sáng cho anh em. Xin giúp con đừng bao giờ sống trong tội lỗi mà nên cớ vấp phạm cho tha nhân, Xin cho con luôn sống chân thành với tha nhân, luôn tin tưởng và giúp đỡ nhau hoàn thiện đời sống mỗi ngày một tốt hơn.

Thứ Sáu, 8 tháng 11, 2013

Đền thờ của Chúa

 
Ngày 09/11: Cung hiến thánh đường La-tê-ra-nô (Lễ kính)
Lời Chúa: Ga 2,13-22 
Chúa nói: "Các ông cứ phá huỷ Đền Thờ này đi; nội ba ngày, tôi sẽ xây dựng lại." Đền Thờ ở đây là chính thân thể Người. (Ga 2,19.21)
 
Suy Niệm: Ơn cứu độ loài người tuôn trào từ cạnh sườn Chúa Giê-su bị đâm, sau ba ngày Ngài sống lại,Hội Thánh phân phát ơn ấy cho những ai tin vào Chúa Giê-su là Cứu Chúa. Đúng như Lời Ngài đã nói với những kẻ đang căm phẫn muốn giết Ngài : “Các ông cứ phá hủy Đền Thờ này đi,nội trong ba ngày tôi sẽ xây dựng lại” (Ga 2,19).
Chúa Giêsu rất hiền từ, nhưng hôm nay Ngài rất giận, đến nỗi Ngài đánh đập người ta, xô ngã bàn ghế, hất tung tiền bạc… Tại sao? Vì Ngài thấy Thiên Chúa bị lợi dụng thành một món hàng buôn bán. Khi ta không thờ phượng Chúa mà chỉ coi Thiên Chúa như một món hàng thì Chúa Giêsu cũng nổi giận như vậy. Tâm hồn chúng ta cũng là Đền thờ Thiên Chúa. Chúng ta hãy xem lại trong đó thực sự có Chúa hay không? Hay chỉ có tiền bạc, lợi lộc, thú vui…? Có cần Chúa Giêsu thanh tẩy tâm hồn ta không? 
 
Cầu Nguyện:  Lạy Chúa, tâm hồn con là nơi Chúa ngự trị. Xin cho con luôn thành tâm và sẵn sàng đến với bí tích hòa giải để được Chúa thanh tẩy cho con sống ngày một tốt hơn.